TUỔI TRẺ VIỆT NAM TRÊN ĐƯỜNG NHÂN BẢN

VÕ ĐẠI TÔN

TUỔI TRẺ VIỆT NAM

TRÊN ĐƯỜNG NHÂN BẢN

 (Thân tặng Phong Trào Giới Trẻ Vì Nhân Quyền sẽ tổ chức

Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới tại Úc vào tháng 9/2017

với chủ để : VIỆT NAM – CON ĐƯỜNG NHÂN BẢN)

 Võ Đại Tôn

 

 MẸ cho con vào đời bằng hơi thở Tự Do

Từ mắt MẸ ánh Xuân hồng thơm ấm.

Vòng tay ru lời ca dao đượm thấm

Máu hồn con – dù vắng bóng tre nghiêng.

Vì nơi đây trên khắp mọi miền

Con chỉ thấy bao kinh thành cao rộng.

Xa lộ thênh thang, giàu sang cuộc sống,

Kiếp phù sinh đua chạy với thời gian.

Từ Tâm Thức con mộng thấy quê làng

Nơi nguồn cội với dòng sông sữa MẸ.

Con khát khao kê vai cùng Thế Hệ

Chuyển vòng xoay cho nắng chiếu phương Đông.

Con đã về đây !

Chung chiến tuyến hợp đồng

Chân Phù Đổng bước trên đường Nhân Bản.

Con đã thấy trời Bá Linh bừng sáng

Khi Con Người vùng đứng dậy hiên ngang.

Bức tường đen ghi chủ thuyết bạo tàn

Trong phút chốc đã tan thành bình địa.

Sức mạnh Lòng Dân là đài cao Chính Nghĩa

Như nghìn sông cuộn sóng tụ trùng dương.

Con đã thấy nền máu đổ Công Trường

Thành Moscow không còn thâm bóng đỏ.

Triệu con tim như mặt trời sáng tỏ

Ánh hào quang hoa cỏ cũng mừng vui.

Con đã thấy bao chủ nghĩa chôn vùi

Trong tro bụi thời gian, khi bạo ngược

Với lòng tham lo tóm thâu quyền tước

Hả hê cười trên nước mắt muôn dân.

 

Tuổi Trẻ hôm nay con muốn dự phần

Chung công đức vạch đường đi Thời Đại.

Với Quyền Dân, Công Bằng và Lẽ Phải,

Đắp xây Đời Nhân Bản khắp muôn phương.

Tấm lòng son bừng hoa nở hướng dương

Từ Tâm Thức bước lên đường Hành Động.

Con đã về đây !

Vòng tay con mở rộng

Cùng Anh Em nghe tiếng gọi Hồn Thiêng

Của Sông Núi,  theo Tổ Quốc lệnh truyền,

Đem Trí Tuệ cùng lòng sôi nhiệt huyết,

Đem Sáng Tạo, tuổi Xuân đời thanh khiết,

Dựng xây đường Tiến Hóa của Nhân Sinh.

Con đã về đây !

Chuyển gửi đến Quê mình

Lời kêu gọi, hòa chung Hồn Tuổi Trẻ

Cũng như con, bước vang đường Thế Hệ

Để hồi sinh Tổ Quốc, sánh Năm Châu.

Tuổi Trẻ hôm nay không tủi nhục cúi đầu,

Trao hãnh diện về cho nguồn Dân Tộc.

Con đã về đây !

Xin MẸ vui, đừng khóc.

Dù gai đời gian khổ cũng xin cam

Đuốc Lên Đường đang chỉ hướng : – VIỆT NAM !.

 Võ Đại Tôn

Hải Ngoại.

www.vietnamvanhien.net

Advertisements

HỒ CHÍ MINH VÀ VẤN ĐỀ CÔNG TỘI

 

NGUYỄN CAO QUYỀN
Bài Viết Đầu Năm 2017
Cho đến nay những người cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục dùng một số luận điểm lừa bịp chứng minh họ có công đánh đuổi thực dân Pháp và đế quốc Mỹ đề biện minh cho vị thế cầm quyền. Tuy nhiên diễn biến lịch sử trong những thập kỷ vừa qua đã phơi bày tội trạng của họ một cách rõ rệt không thể chối cãi.
Có hai ý nghĩa trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Nếu vì độc lập dân tộc thì nó là một cuốc chiến tranh chống thực dân, còn nếu vì muốn xây dựng chế độ cộng sản thì nó là một cuộc chiến tranh chống tự do.
Vì là nhân viên thừa hành của Quốc Tế Cộng Sản (QTCS) nên Hồ Chí Minh đã chọn con đường thứ hai. Con đường thứ hai này đã được thực tiễn chứng nghiệm như là một thảm họa cho nhân loại. Đem thảm họa về cho dân tộc, Hồ Chí Minh và những người cộng sản Viết Nam đã có tội rất lớn đối với tổ quốc.
Nếu Hồ Chí Minh không phải là tay sai của QTCS thì Việt Nam đã tránh được những cảnh cốt nhục tương tàn đầy máu và nước mắt gây nên hận thù truyền kiếp giữa lòng dân tộc.
Xin mời qúy độc giả bỏ chút thời giờ đọc tiếp.
Vụ cướp chính quyền năm 1945 không phải là một cuộc cách mạng.
Cuộc đảo chính cướp chính quyền theo kiểu Bolshevik xảy ra vào tháng tám năm 1945 không phải là một cuộc cách mạng và cũng không phải là một thắng lợi của dân tộc.
Không phải là cách mạng vì cách mạng là thay cũ đổi mới với một chiều hướng tốt đẹp hơn. Không phải là thắng lợi vì Việt Minh đã phá hỏng nền độc lập do chính phủ Trần Trọng Kim mới thu hồi từ tay đế quốc Nhật Bản thất trận, để sau đó nhận chìm dân tộc vào cảnh nồi da xáo thịt kéo dài nhiều thế kỷ.
Chính phủ Trần Trọng Kim là chính phủ dân chủ đầu tiên của Việt Nam. Thủ tướng họ Trần đã thu hồi nền độc lập và sự toàn vẹn lãnh thổ ngày 8/8/1945, nghĩa là vài ngày trước khi Nhật đầu hàng đồng minh. Đối với các thế hệ về sau, sự kiện này cần được ghi nhớ để trả lại sự thật cho lịch sử.
Cuộc đảo chính của Việt Minh thật ra chỉ là sự xuất hiện của một tai họa mới : họa cộng sản. Vì là chi bộ của Quốc Tế Cộng Sản nên đảng CSVN đã tiến hành sách lược bành trướng do QTCS thiết kế và chỉ đạo chứ không phải do tài lãnh đạo của Hồ Chí Minh.
Hai cơ hội hoà bình bị Hồ Chí Minh cố ý bỏ lỡ.
Trong thời kỳ có quyền sinh sát trong tay, họ Hồ đã cố ý bỏ qua hai cơ hội khả dĩ tránh cho dân tộc những thảm cảnh chiến tranh hoàn toàn vô ích.
Cơ hội thứ nhất xảy ra vào giai đoạn kết thúc Thế Chiến II.

Đúng lúc Nhật Bản sắp đầu hàng thì tại Hội Nghị Yalta tháng 2/1945 tổng thống Mỹ Roosevelt đưa ra chính sách ủy trị (trusteeship) đối với các nước Đông Dương. Phong trào giải thực như vậy là do ý muốn và sáng kiến của Hoa Kỳ chứ không phải bắt nguồn từ cuộc chiến chống Pháp theo lệnh của Liên Sô như Việt Minh vẫn tự hào.
Những người Mỹ OSS từng giúp Việt Minh vào thời gian ấy đã có lần đề nghị bỏ cờ đỏ sao vàng nhưng bị Hồ Chí Minh từ khước. Sự kiện này xác nhận bản chất tay sai QTCS của Việt Minh nên Hoa Kỳ đã quay lưng lại với họ Hồ. Nếu Hồ đồng ý thì một Ủy Ban Ủy Trị LHQ đã tạm thời quản lý đất nước để giúp VN thành một quốc gia dân chủ và Pháp đã không thể quay lại Đông Dương. Chiến Tranh tất yếu đã không thể xảy ra.
Cơ hội thứ hai xảy ra năm 1956.

Lúc đảng Lao Động miền Bắc chuẩn bị kế hoạch tấn công miền Nam thì Đại Hội 20 đảng Cộng Sản Liên Sô họp tháng 2/1956. Trong ngày bế mạc đại hội Nikita Khruschev đọc bài diễn văn hạ bệ Stalin và đưa ra chủ trương “sống chung hòa bình”.
Theo chủ trương nói trên, đầu năm 1957 Liên Sô đề nghị hai miền Nam Bắc Việt Nam cùng vào Liên Hiệp Quốc. Hồ Chí Minh quyết liệt phản đối. Nếu Hà Nội chấp thuận thì lúc đó hai miền đất nước đã có cơ hội thi đua phát triển trong hòa bình đế đi tới thống nhất và trong trường hợp này thì chẳng bao giờ Trung Cộng có thể đánh biên giới Bắc Việt, chiếm đoạt Hoàng Sa, đòi ải Nam Quan và bắt nhường 10.000 cây số vuông tại Biển Đông.
Kinh tế thị trường với định hượng XHCN kìm hảm sức phát triển của đất nước.
Từ ngày “đổi mới” đến nay. tuy tình hình kinh tế có đôi chút lạc quan nhưng nhìn chung dân tộc vẫn chưa thoát khỏi tình trạng đói nghèo tuyệt đối. Triển vọng trước mắt để ra khỏi cơn ác mộng không có gì bảo đảm.
Kinh tế thị trường với định hướng XHCN là trận địa cuối cùng mà những người cộng sản đang cố sức giữ vững để kéo dài vị thế cầm quyền. Chiến lược của họ là nắm chặt con bài “xí nghiệp quốc doanh” (XNQD) và giao cho loại xí nghiệp này vai trò chủ đạo trong nền kinh tế quốc dân.
Đặc tính của XNQD là làm ăn liên tục thua lỗ. Tuy nhiên nó vẫn được Nhà Nước cộng sản hà hới tiếp sức để tồn tại. Lý do là vì nó cung cấp tiền bạc cho đảng cộng sản và cho giai cấp đặc quyền đặc lợi.
Nhà Nước cộng sản dùng tiền thuế do nông dân và xí nghiệp tư nhân đóng góp để nuôi XNQD. Khi nhà nước không nuôi nổi thì đẩy cho ngân hàng. Ngân hàng cho vay nhưng nợ không bao giờ được hoàn trả vì là nợ của Nhà Nước. Khi nợ ứ đọng thành khoản tiền khổng lồ thì khủng hoảng kinh tế đe dọa. Thế là Nhà Nước lại đẩy XNQD sang thị trường chứng khoán. Những người chơi cổ phiếu ham phát tài, tiếp máu cho XNQD, mất trắng tay vì luật pháp không bảo vệ họ.
Đến khi bắt buộc phải giảm bớt con số XNQD “ăn hại” thì chế độ áp dụng thủ thuật “tư hữu hóa quan chức”. Thủ thuật này làm ngơ cho quan chức Nhà Nước cấu kết với thương nhân vơ vét tài sản quốc gia. Cụ thể là cho quan chức Nhà Nước đánh giá XNQD thế nào cũng được, muốn đem tài sản quốc doanh cho ai thì cho, muốn đẩy bao nhiêu công nhân ra đường thì đẩy. Đất nước không tiến triển được mà vì thế cứ tiếp tục lụn bại Nếu tình trạng này quá kéo dài thì rõ ràng đó là một cái tội lớn đối với quốc gia.
Cộng sản VN thường dùng mánh lới đánh đồng ngôn ngữ để gian lận. chẳng hạn như yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa hoặc con đường XHCN là con đường mà bác Hồ và nhân dân ta đã chọn.

Đến đây, chúng ta thử triển khai những câu nói ngu xuẩn này xem tính cách lừa bịp của chúng lên cao tới mức độ nào.
Con đường mà “bác Hồ” đã chọn là con đường nào ?
Con đường mà ông Hồ đã chọn là con đường XHCN bạo lực. Con đường này đã được tạo dựng theo đầu óc không tưởng của Marx và Engels lúc họ còn trẻ, ở vào độ tuổi 30. Vào độ tuổi khờ dại đó Marx và Engels đã đổ tội cho tư hữu là ngyên nhân của mọi bất công xã hội và đem công bố tư tưởng đó trong bản Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản năm 1848 để phổ biến khắp thế giới.
Chưa đến mười năm sau, trước sự phát triển vả tự điều chính nhanh chóng của chủ nghĩa tư bản hai ông đã thấy sự lầm lẫn của mình, lên tiếng xin lỗi, và từ đó im tiếng không nói thêm gì nữa. Hai ông im tiếng nhưng sự lầm lẫn của hai ông đã bị Lenin lợi dụng, biến tạo thành chủ nghĩa xã hội bạo lực tức chủ nghĩa cộng sản, và lập nên đế quốc Sô Viết.
Lenin chết sớm, người kế vị là Stalin. Nhân danh cách mạng chủ nghĩa xã hội bạo lực tại Nga, Stalin đã thủ tiêu hàng vạn cán bộ cao cấp, giết chết hàng triệu người vô tội, đầy ải hàng chục triệu sinh linh và bỏ chết đói hàng chục triệu dân lành.
Bắt chước gương của Lenin và Stalin, ở Trung Quốc, Mao Trạch Đông cũng dùng cách mạng xã hội bạo lực thủ tiêu và bỏ chết đói khoảng 60 triệu người, trong đó có một chủ tịch nước, nhiều ủy viên Bộ Chính Trị, bộ trưởng, tướng lãnh và các nhà văn hóa lớn.
Ở Việt Nam, cuộc Cải Cách Ruộng Đất và những vụ Nhân Văn Giai Phẩm, Cải Tạo Công Thương Nghiệp, Cải Tạo Nhóm Xét Lại, Cải Tạo Quân Cán Chính miền Nam, đã đẻ ra những cảnh đồng chí giết nhau, lương giáo thù hận, con tố cha, vợ tố chồng, độc quyền tư tưởng, triệt tiêu tư duy độc lập và kìm hãm khả năng sáng tạo của con người
Độc ác và giết người như vậy nhưng cuối cùng rồi đế quốc Liên Sô cũng tan vỡ, chỉ còn lại vài ba nước nhỏ chạy theo Trung Quốc. Đó là con đường mà họ Hồ đã chọn. Nói như vậy là chính xác, nhưng nếu nói đó cũng là con đường mà nhân dân ta đã chọn thì không những sai mà còn là thú nhận một tội ác đã phạm đối với tổ quốc và dân tộc.
Con đường mà nhân dân ta chọn là con đường nào ?
Con đường mà nhân dân ta chọn là con đường dân chù tự do hiến định.
Dân chủ có nghĩa là sự cai trị của dân. Quan niệm này đã được nói rõ từ thời Alexis De Tocqueville và vẫn phù hợp với nhận thức phổ thông trong thời đại hiện nay. Khi một quốc gia tổ chức các cuộc bầu cử đa đảng có cạnh tranh ta gọi đó là dân chủ. Khi tỷ lệ dân chúng tham gia vào chính trị tăng lên ta gọi đó là đấu hiệu của gia tăng dân chủ.
Chủ nghĩa Tự Do Hiến Định (Constitutional Liberalism) là một thủ tục chú trọng đến mục tiêu của chính quyền. Thuật ngữ này dựa trên hai ý niệm bện chặt với nhau : ý niệm tự do cá nhân khởi đầu từ các triết gia Hy Lạp và ý niệm hiến định dựa vào truyền thống pháp trị khởi đầu từ thời các triết gia La Mã.
Chủ nghĩa Tự Do Hiến Định đã phát triển tại Hoa Kỳ và Tây Âu với ý nghĩa bảo vệ quyền sống, quyền sở hữu tài sản, quyền tự do tôn giáo, quyền tự do ngôn luận …của mỗi cá nhân. Chủ nghĩa này nhấn mạnh vào việc kiểm soát quyền lực của mỗi ngành trong chính quyền, sự bình đẳng trước pháp luật, sự công minh của toà án và sự tách biệt giữa Nhà Nước và giáo hội.
Chủ nghĩa này công nhận con người có những quyền tự nhiên không thể chuyển nhượng và chính quyền phải được xây dựng trên một đạo luật cơ bản nhằm hạn chế quyền lực của chính nó để bảo toàn các quyền tự nhiên đó. Đại Hiến Chương Magna Carta và Hiến Pháp Hoa Kỳ là những biểu hiện của chủ nghĩa Tự Do Hiến Định.
Hiện nay ta thấy nét đặc trưng tạo ra sự khác biệt giữa các chính quyền Âu Châu và Bắc Mỹ với các chính quyền khác trên thế giới không phải là dân chủ mà là tự do hiến định. Tự do hiến định dẫn đến dân chủ, nhưng đân chủ thì dường như không mang lại tự do hiến định.
Các chính quyền phải được đánh giá bằng thước đo liên quan đến chủ nghĩa Tự Do Hiến Định. Chủ nghĩa này đã được Montesquieu (học giả Pháp) và Madison (tổng thống thư tư của Hoa Kỳ) diễn giải như một hệ thống phức tạp của các thiết chế “kiểm soát và cân bằng” (checks and balances) được lập nên để ngăn chặn sự tích tụ quyền lực và lạm dụng chức vụ.
Dân chủ thiếu tự do hiến định đang mang theo nó sự sói mòn tự do, lạm dụng quyền lực, chia rẽ sắc tộc và cơ hội chiến tranh. Do đó, vấn đề lãnh đạo quốc gia trong thế kỳ 21 sẽ là vấn đề nội tại quan trọng nhất của chế độ dân chủ mà cả chính quyền lẫn quần chúng sẽ phải cùng nhau gánh vác và quan tâm.
Nếu coi dân chủ cũng là biểu hiện của tự do thì đó là tự do chính trị, còn tự do hiến định mới chính là tự do dân sự. Một đằng tạo ra chính quyền, một đằng hạn chế và kiểm soát chính quyền. Trong công cuộc đấu tranh dân chủ, khi giới cầm quyền phải nhượng bộ thì họ sẽ nhượng bộ dân chủ vì đó là món hàng ít nguy hiểm hơn so với tự do. Cho nên nhất thiết phải đòi cho bằng được tự do hiến định tức tự do dân sự như dân tộc của các nước văn minh đang được hưởng. *

Nếu đã thấy rõ sự khác biệt khi so sánh giữa con đường mà Hồ Chí Minh đã chọn và con đường mà toàn dân Việt đang hướng tới để nhanh chóng hội nhập vào tiến trình toàn cầu hóa cũng như vào nền văn minh hiện đại, thì ta mới thấy tội trạng của họ Hồ và của những người cộng sảnViệt Nam nghiêm trọng đến nhường nào.

Chúng đã tác yêu tác quái quá lâu, coi sinh mạng và nhân phẩm của đông bào rẻ như bèo, cam tâm làm đầy tớ và bán nước cho kẻ thù truyền kiếp, ngu dốt không biết phân biệt giữa nếp sống văn minh và thân phận tôi đòi. Tội phạm của chúng rất nặng và nếu chúng không thức tỉnh kịp thời để xám hối thì chúng không đáng được hưởng sự khoan hồng của dân tộc./.

Nguyễn Cao Quyền

Nguồn: https://tiengquehuong.wordpress.com/2017/02/08/ho-chi-minh-4/

 www.vietnamvanhien.info
Tủ Sách Văn Hiến với hơn 4600 tác phẩm

Kính Mời Ký Thỉnh Nguyện Thư

KÍNH MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ
THAM DỰ KÝ THÌNH NGUYỆN THƯ PHẢN ĐỐI XÂY DỰNG TƯỢNG ĐÀI HỒ CHÍ MINH TẠI CÔNG VIÊN DONAUPAK THUỘC THÀNH PHỐ WIEN – ÁO QUỐC.

https://www.change.org/p/dr-michael-h%C3%A4upl-2017-0122-brief-an-bm-dr-h%C3%A4upl-wien-austria/share?utm_medium=email&utm_source=notification&utm_campaign=new_petition_recruit

(bấm vào ký tên)

Đầu Xuân Khai Bút

Đầu Xuân khai bút

Sáng mồng hai  Tết Đinh Dậu – Trời bên ngoài đẹp quá – có nắng vàng mùa xuân – vài con chim én ríu rít trên cành, tiếng ríu rít có vẽ còn hơi ngắn và run run dưới sức lạnh của mùa đông còn đó, nhưng sự có mặt của nắng vàng có chút gì làm lòng tôi lâng lâng, an lạc như mây trắng nhẹ bay trên bầu trời trong xanh trên kia, như những bông hoa vàng chưng trên bàn thờ (những cành hoa này đã được cắt trước đây khoảng hai tuần, đem vô nhà, ép ủ nó bởi sức nóng nhân tạo nên bây giờ mới trổ bông vàng đúng ngày Tết), lòng tôi vui vui như tiếng chim én sáng nay. Thiên nhiên sao mà nhẹ nhàng và mầu nhiệm vô cùng.

mây bao giờ cũng nhẹ

nhỡn nhơ bầu trời trong

sáng nay nắng mai hồng

chậu hoa vàng trổ bông

 

én chuyền cành nhỡn nhơ

hiên trúc vàng ngủ mơ

ngồi yên nhìn hơi thở

thì thầm gió nhã thơ

 

xin mượn lấy con thuyền

theo dòng nước gieo duyên

luôn hành Bi Trí Dũng

tới bến ở mọi miền

 

Ô ! duyên đã thành thơ

trước mắt thật như mơ

đời vẫn trôi sờ sờ

thiên nhiên vẫn tinh cơ

Nhìn những bông vàng trên bàn thờ, vì bị bức hiếp, ép uổng, nên phải nở sớm hơn các chị em đang co ro bên ngoài sân vườn….một cảm giác không tự nhiên, thoải mái lắm trong tôi, cũng chỉ vì chấp tướng mà thôi, chứ Chư Bụt, Tổ tiên, Ông Bà cũng rất vui với một cành cây hay một vài cái lá xanh ngoài vườn chất chứa đầy tâm thành kính của cháu con dâng hiến….nói thì hay như vậy chứ Tết nhất trong nhà làm gì cũng phải đón mừng Tổ Tiên Ông Bà sao cho tươm tất, Đào đỏ, Mai vàng tượng trưng cho sự viên mãn tròn đầy, cũng như đòn bánh tét xanh tươi màu lá chuối hay chiếc bánh chưng vuông góc….nhưng bên cạnh đó, cái thực tại là những bông hoa vàng đỏ này rồi sẽ tàn úa, đâu có chi là lâu bền….

Nhìn thêm chút xíu nữa, tuổi thanh xuân, sắc thắm gì đi nữa rồi cũng có lúc sẽ già nua, có tiếc nuối, trì hoãn cũng hoài công mà thôi; những ngày vui cũng trôi theo dòng nước qua kẻ bàn tay, đôi khi làm cho ta thêm nhớ nhung, hoài mong mà thôi…và đêm về, khi đắp mền lên tận cổ, đôi khi ta tự hỏi:”một ngày sắp qua, ta đã làm được gì cho ta và cho những người chung quanh ? có bình yên không?” rồi ngủ thiếp đi với lòng mong đợi ao ước ngày mai thức dậy với bao tính toan, kèm theo những lo âu, sợ hãi…xuyến xao…và nếu không chịu dừng lại, chậm lại, để biết ta đang làm gì, hầu hiểu được, thương được và hành được thì vui biết bao. Đó có phải chăng là sống có tỉnh thức trong mọi tình huống tại Bây giờ và Ở đây, vì Bây giờ và Ở đây là tương lai của những sát na vừa qua mất và cũng chính Bây giờ và Ở đây là quá khứ của những hơi thở tiếp đến mà thôi.

Sống sao cho trọn nghĩa trọn tình với Bây giờ và Ở đây ta sẽ có một đời sống thú vị, sâu sắc, khám phá ra con người mình thật rõ trong mọi tình huống, hoàn cảnh, để thầy rõ mình là ai, phản ứng như thế nào mỗi khi chạm trán với niềm vui, nỗi khổ, rồi khi những tình huống ấy qua đi, ta sẽ mĩm cười với chính mình, nụ cười thật hồn nhiên như bé thơ lên sáu lên năm ngày nhỏ hay ta vẫn bị lôi đi, trôi lăn vào dòng đời không bến đổ.

Trọn tình trọn nghĩa không chỉ với những cái ngon ngọt của cuộc đời, và còn những cái đắng cay buồn tủi thì sao? Mồng một Tết, gọi điện thoại về nhà, bây giờ văn mính quá sức, vừa gọi nói chuyện mà còn thấy nhau được, ai ai cũng cười nói vui vẽ, chúc tụng nhau, tiếng cười tràn ngập, mâm cơm chiều mồng một đầy các món đặc trưng cho ngày Tết, cả gia đình quây quần vui vẻ…tôi thấy hạnh phúc và vui chung với cả nhà, đây âu cũng là công sức quần quật của cả nhà sau những năm tháng làm việc vun bồi, tằng tiện khéo léo của mọi thành viên dưới hàng rào đạo đức lễ nghĩa của ông bà cha mẹ….

Nhưng ngoài kia thì sao? ngoài cái khuôn viên của các ngôi nhà tương tự như thế này thì sao? Cuộc sống và tình người không còn được vinh danh và đảm bão nữa rồi.

Qua những trang mạng cập nhật hằng ngày, tôi thiệt sự có một cảm xúc rất bi quan, mặc cho những ồn ào năng nổ, từ ngoài phố, công sở cờ quạt…đến những chương trình ăn chơi, kênh nào của đài truyền hình cũng đấy ắp những mục vui chơi với trò này, kiểu nọ, thi thố hát hò, không còn quan tâm đến các chương trình có tính cách giáo dục đúng đắn để “trồng người”, văn nghệ vui Tết đầy rẫy trên các đài truyền thông, truyền hình với những hào nhoáng bên ngoài, rất là vọng ngoại, không làm sao biện hộ cho một Việt Nam “tươi sáng, đi lên”, mà thật sự chỉ là một đất nước sẽ tiếp tục tuột dốc và lệ thuộc mà thôi.

Để có được bửa cơm đầy đủ hương vị ngày Tết, cả nhà phải moi sâu vào túi tiền dành dụm bấy lâu, đời sống càng ngày càng khó khăn, mắc mõ, lương công nhân viên ba cộc ba đồng, nhà nông thì cả đời “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, vậy mà ngày Tết không mua nổi một cân thịt…tiền đâu mà ra…thành thử phải mánh mun, phi pháp, gian lận. Kẻ trên đè đầu người dưới, người dưới vơ vét kẻ cùng đinh…ở đâu có cơ hội moi thì…moi.

Trong một xã hội chủ nghĩa, đem sự sống an bình của người dân làm tiêu chuẩn, vậy mà trẻ con đến trường phải đóng nhiều loại “Phí”, nhà trường cuả nhà nước mặc tình sáng chế ra đủ các loại phí, để cuối cùng cha mẹ nghèo phải bắt con trẻ ở nhà mù chữ vì không theo nổi mấy cái “Phí” phi lý đó.

Năm 2016 qua với những sự cố to lớn, kèm theo hậu quả không thể đo lường kéo dài hàng chục năm sau này (Cá chết, xả lũ….) làm cho môi trường sống xuống cấp tột bực; không khí ô nhiễm vì quá nhiều xe, rừng cây bị bốc lột, sông ngòi chết dần dần vì rác rưỡi. Sông ở VN đang biến thành những bãi rác di động hôi tanh, các con sông lớn ở miền tây bị nước biển tràn vào…ảnh hưởng của việc xây đập trên thượng nguồn của Trung hoa; sự tồn vong của đất nước cũng sẽ tùy thuộc vào yếu tố này.

Vậy mà chính quyền lại mắc phải cái bệnh nan y vô phương cứu chữa, đó là cái bệnh Vô Cảm, tình trạng này giống như vụ cá chết ở Hồ Tây mới đây: cá trong hồ chết ngộp, nổi lình bình trên mặt hồ, những con cá lớn, anh chị bự, lấy sức đè các con cá nhỏ, nhí…dùng mọi phương cách, mọi thủ đoạn để tranh nhau ngoi lên mặt nước, há cái miệng to lên mặt nước hớp khí trời tương đối còn chịu được để mà sống…cả một bè, đàn cá đang chạy đua, đè lên nhau mà…sống. Chữ Chạy ở VN phải dùng thêm chữ Chọt nữa thì mới đầy đủ, phương tiện là những phong bì Tiền. Tiền này là Tiền Của Dân! và giãn màn hát xiệc này thì người dân lãnh đù. Tình trạng tồi bại này đã và đang diễn ra nhan nhãn trong tất cả lãnh vực từ giáo dục, y tế, xã hội….đến luôn cả tín ngưỡng, đạo đức con người !!!

Thêm nũa, mới đây, lang thang vô mạng, tui mở to mắt nhìn mà nấc nghẹn, trên một khu phố ăn chơi ở Đài Loan, các cô gái VN bị cho đứng trong lồng kiếng như là những món hàng cho khách qua lại ngắm nghía và trả giá trước khi hưỡng thụ. Nhân phẩm con người ở đâu rồi? những cô gái đáng thương này có thể là em, là con, là cháu của chúng ta và thử hỏi cuộc đờii của họ nay mai sẽ trôi về đâu? Chúng ta đóng góp được gì đây? Xin lắng lòng để mà đóng góp. Chỉ một bàn tay sẽ không tạo nên tiếng vỗ!

Đó là chưa nói đến tệ nạn tham nhũng (công khai luôn) đang lan tràn trong từng ngõ ngách, VN  được mang bảng vàng là một trong những nước tham nhũng nhất thế giới, mức độ tham nhũng này tinh tế từ ngoài đường, sân bay…cho đến cả bệnh viện luôn, đâu đâu cũng có mùi tham nhũng. Cái “ghẻ ruồi, rất ngứa ngái, khó chịu” đã trở thành văn hóa VN ! buồn thay.

Ngày trước, nạn cướp giựt trộm cắp đâm chém thường xảy ra nơi thị thành, có tiền có bạc, nhưng bây giờ thì tình trạng này đã lan đến luôn cả vùng nông thôn, trộm cắp cá nuôi, cây trái là chuyện cơm bửa. Rồi vấn đề tai nạn giao thông còn kinh hoàng hơn cả, bước chân ra đường là phải chấp nhận mọi rủi ro của sự hỗn loạn này. Đây là một ấn tượng rất xấu cho người nước ngoài khi đến thăm VN. những năm sau này, hàng hóa cũng như thực phẩm độc hại được tiêu thụ không kiểm soát từ thành thị cho đến tỉnh làng, về nước của “trái ngọt cây lành” mà phải cẩn thận kiếm trái cây nhập cảng từ châu âu cho chắc ăn. Trái cây rau cải mát đờ in China thì là ổ thuốc độc, còn cây trái rau cải của đất nhà thì bị “chích, vú, bơm, ngâm…”. Theo nguyên tắc “có cầu thì có cung” rồi cộng thêm sự bắt tay bất nhân của các doanh thương trục lợi, nên mạng sống, sức khỏe của người dân thật rõ như bèo. Doanh thương bây giờ trở thành Gian thương.

Vậy thì những tiếng nói tâm huyết, trí thức đúng đắn đâu mất tiêu rồi? Khi có vụ việc gì đổ bể, thì một vài tờ báo bồi bút viết lách hoa loa, hứa này nhận nọ, rồi thì im ĩm, có ai mà theo đuổi móc moi cho tường tận thì bị bẻ tay, khóa miệng ngay…làm nhục chí giới có học, có nhìn, có biết…rồi phần đông họ đâm ra lãnh đạm, chạy trốn thực té nhức nhối ghẻ lỡ tận xương tủy của một chính quyền bằng cách biện minh trệu trạo “chỉ biết lo việc chuyên môn” của mình mà thôi. Nhìn cho kỹ, thì cũng khó mà trach cứ họ, vì họ Chỉ được bày tỏ tình yêu nước theo bài bản của Bác và Đảng, phải xin phép yêu nước cho đúng luật, chứ không có quyền yêu dân tộc giống nòi bằng chính con tim của mình.

Đầu năm khai bút, thấy lòng vui lạ, đời sống bên xứ người có ngăn nắp đâu đó cũng là một trợ duyên cho việc sống thật cho mình, biết chơi với chính mình, và cũng vì muốn sống cho chân thật, nên tuy ngồi bên bờ đại dương này, tâm tình vẫn luôn hướng về nơi chôn nhau cắt rốn, nơi mà những người thân thương, bà con chòm xóm đang phải gánh chịu bao nỗi cơ cực sau khi đất nước được “giải phóng”, tôi không phê bình hay lên án ai cả, mà trên đây là cái thấy và cái biết của tôi về một đất nước luôn tự hào đã có 4000 ngàn năm văn hiến. Tôi tự đặt cho mình câu hỏi: “mình đóng góp được gì cho Việt Nam đây?” và cũng xin thành thật trả lời:”tôi phải cố gắng làm những điều tốt khi có thể và nhất là phải sống thật tử tế”.

Đây là giải pháp tốt, theo thiển ý, để có cơ may ngăn chận cái ác, cái xấu xa, cái bất công, cái bất nhân trong xã hội cũng như trong đạo đức con người. Nguyện cầu cho mọi người có đời sống bình yên.

Ô! duyên đã thành văn

đời chạy theo ngũ căn

giữ tâm cho lắng đọng

đêm hiện sáng vầng Trăng

 Hiên Trúc, 28.01.2017 (mồng hai Tết Đinh Dậu)

Tâm Hải Đức

Chuyển Đến: Tiểu Mai
Ngày mùng 5 Tết Đinh Dậu 4896 (01/2/2017)

www.vietnamvanhien.net

www.vietnamvanhien.info

Với hơn 4600 tác phẩm

 

 

 

.

 

Quang Trung Và Nghệ Thuật Dụng Binh Thần Tốc, Táo Bạo

 

Quang Trung và nghệ thuật dụng binh  thần tốc, táo bạo

 Không ngạo nghễ như Caesar – một vị hoàng đế La Mã cổ đại – nhưng Quang Trung hoàng đế có một niềm tin mạnh mẽ vào chiến thắng cuối cùng mà đội quân của ông có thể giành được trước kẻ thù. Đó là những chiến thắng được xây dựng từ nghệ thuật dụng binh thần tốc, táo bạo và nắm chắc thời cơ.

Thế kỷ 16, Đại Việt chìm trong chia cắt: hết cuộc chiến giữa tập đoàn phong kiến Trịnh-Mạc cho đến cuộc đối đầu triền miên giữa dòng họ Trịnh-Nguyễn. Cuối thế kỷ, cục diện đàng trong đàng ngoài chính thức hình thành và kéo dài mãi từ đó đến gần hai thế kỷ sau.

Đất nước lâm nguy, vua chúa cả hai miền chỉ lo vơ vét của cải, ăn chơi hưởng lạc, khiến nhân dân lầm than. Trong bối cảnh ấy, không ít cuộc khởi nghĩa đã nổ ra. Tuy nhiên, chưa cuộc khởi nghĩa nào thắng lợi.

Năm 1771, trên vùng Tây Sơn Thượng Đạo (An Khê, Gia Lai ngày nay), 3 anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ, Nguyễn Huệ phất cờ khởi nghĩa. Được nhân dân ủng hộ, trong vòng 12 năm, từ 1777-1789, nghĩa quân Tây Sơn liên tiếp lập nên những chiến công hiển hách: lật đổ 2 tập đoàn phong kiến Trịnh – Nguyễn; đánh tan 5 vạn quân Xiêm và đè bẹp 29 vạn quân Thanh Xâm lược.

Trong suốt chặng đường chiến đấu, Nguyễn Huệ đã không chỉ chứng tỏ mình là nhà lãnh đạo chính trị xuất sắc mà còn là một nhà cầm quân tài ba. Những gì ông làm, không phải vị tướng nào cũng thực hiện được.

Táo bạo – Đòn phủ đầu không ngờ

Một trong những điểm nổi bật trong cách dụng binh của Nguyễn Huệ là sự kết hợp giữa tài chỉ huy quân sự và tính cách cá nhân: táo bạo, thần tốc và vô cùng tự tin.
Trong cuộc phản kích tiêu diệt quân Xiêm (1785), thay vì chọn khúc sông Mỹ Tho có địa hình thuận lợi cho việc phục kích như đoạn từ Cái Bè đến Bình Chánh Đông, ông lại chọn khúc Rạch Gầm – Xoài Mút – một khúc sông rộng và địa hình trắc trở hơn để đặt phục binh.

Lược đồ kháng chiến chống quân Xiêm năm 1785

Còn trong cuộc tiến công từ Phú Xuân ra Thăng Long tiêu diệt 29 vạn quân Thanh (1789), Nguyễn Huệ – khi đó đã là vua Quang Trung – chọn cách tấn công vào Thăng Long từ phía Nam. Đó là khu vực quân Thanh  bố phòng cực kỳ kỹ lưỡng. Nhưng đó cũng là hướng quân Thanh chủ quan nhất, vì chúng đinh ninh rằng mình ít có khả năng bị tấn công, thế nên ông đã quyết định ra đòn phủ đầu.
Đợt phản kích quân Thanh theo hướng này diễn ra rất chóng vánh: chỉ trong vòng 6 ngày, kể từ khi xuất binh (Đêm 30 tết) đến khi tiêu diệt hoàn toàn quân Thanh trong trận Đống Đa (ngày mồng 5 tết).

Biến thần tốc thành sức mạnh

Nhưng sự táo bạo chỉ phát huy được sức mạnh của nó nếu cuộc tấn công được triển khai nhanh chóng, thần tốc và bất ngờ.
4 năm sau trận chiến một ngày ở Rạch Gầm – Xoài Mút, đội quân của Nguyễn Huệ lại làm nên một điển hình mẫu mực trong lần truy diệt 29 vạn quân Thanh năm 1789.

Nếu không tính đến cuộc hành quân nhanh kỳ lạ và đến giờ vẫn còn gây nhiều tranh cãi của đội quân Tây Sơn từ Phú Xuân ra Bắc, thì chỉ nguyên cuộc phản kích quân Thanh trong vòng 6 ngày Tết Kỷ Dậu 1789 cũng đã là một bài học tuyệt vời trong kho tàng nghệ thuật quân sự.

Đêm 30 tết, quân Tây Sơn bí mật vượt sông Gián Khẩu, tiêu diệt gọn địch ở đồn tiền tiêu và cả nhóm quân do thám.

Đêm mồng 3 tết, quân của ông bí mật vây đồn Hà Hồi (Thường Tín, Hà Tây). Quân giặc bất ngờ, hoảng sợ hạ khí giới đầu hàng.

Mờ sáng mồng 5 tết, trong khi cánh quân Tây Sơn do đích thân Quang Trung chỉ huy bắt đầu tấn công đồn Ngọc Hồi (Thanh Trì, Hà Nội) thì một cánh quân Tây Sơn khác nhắm thẳng vào đồn Đống Đa (Hà Nội).

Cùng lúc với hai chiến thắng đó là hàng loạt chiến thắng khác: chiến thắng Đại Áng, chiến thắng Đầm Mực, chiến thắng Nhân Mục, chiến thắng Hạ Yên Quyết. Các cuộc tấn công trên đều diễn ra một cách nhanh chóng và dồn dập đến độ quân Thanh không kịp trở tay. Chúng không còn có thời gian để thông báo, hỗ trợ hay ứng cứu nhau.

Cách đánh bất ngờ, thần tốc này luôn là tâm điểm trong binh pháp của ông. Đó là cách để bù đắp sự chênh lệch trước những đội quân đông hơn mình gấp nhiều lần. Hơn thế nữa, không chỉ là người “nhạy cảm” với thời cơ, ông còn biết cách tạo ra thời cơ để tận dụng tối đa thế mạnh của mình.

Lược đồ :Từ Tam Điệp quân Tây Sơn chia làm 5 đạo tiến ra Bắc

Nắm chắc thời cơ

Cuối năm 1788, quân Thanh đưa quân vào nước ta dưới danh nghĩa giúp nhà Lê dẹp loạn. Với sự bảo trợ của vua Lê Chiêu Thống, cánh quân Thanh được nhiều nhân sĩ trung thành với nhà Lê ủng hộ, nhân dân Thăng Long chưa biết nên theo ai: Tây Sơn hay vua Lê. Tình thế hoàn toàn bất lợi cho quân Tây Sơn.

Nhận được tin Lê Chiêu Thống “mời giặc vào nhà”, Nguyễn Huệ nhanh chóng làm lễ, lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu là Quang Trung. Ngay sau đó, ông tập hợp quân đội, Bắc tiến, diệt quân Thanh. Tất cả những chuyện lên ngôi hoàng đế, triệu tập binh sĩ, rồi xuất binh chỉ diễn ra trong vòng… 1 ngày.

Với một vị tướng nhiều kinh nghiệm trận mạc, hoàng đế Quang Trung đã nhìn thấy: đây là thời cơ tốt để chinh phục lòng dân và tiêu diệt địch.

Sau này, trên đường ra bắc, ông đã dừng lại ở Nghệ An để lấy thêm quân và tham khảo ý kiến La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp về thời cơ và cách đánh quân Thanh. Câu trả lời của Nguyễn Thiếp khiến Nguyễn Huệ rất ưng ý. Nguyễn Thiếp nói: “Quân Thanh đến từ xa không biết tình hình quân ta mạnh hay yếu thế nào, không biết thế nên chiến hay nên thù thế nào. Vả nó có bụng khinh địch, nếu đánh gấp không quá 10 ngày sẽ phá tan; nếu trì hoãn một chút thì khó lòng được nó”.
Hơn thế nữa, quân Thanh sẽ sớm lộ rõ âm mưu xâm lược. Đó là lúc đội quân Tây Sơn sẽ có được sự ủng hộ và giúp sức của nhân dân.

Về phía giặc, sau khi vào Thăng Long dễ dàng, quân Tây Sơn thì đã rút mãi về tận Tam Điệp (Ninh Bình) – Biện Sơn (Thanh Hóa), lại thêm được nhiều quan quân nhà Lê ủng hộ, càng gần Tết, quân Thanh càng khinh đối thủ.

Tất cả những điều đó góp phần khẳng định: đó là thời cơ tốt nhất để tận diệt quân Thanh. Cùng với việc củng cố quân đội, đốc thúc việc hành quân nhanh chóng, ông còn lưu tâm đến việc làm kiêu binh địch, khiến địch ngày càng chủ quan, tự mãn. Sự thất bại của quân thù chỉ còn là vấn đề thời gian.
Anh hùng nước Nam
Lúc tuyển thêm binh ở Nghệ An, Nguyễn Huệ đã đưa lời dụ tướng sĩ:

“Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chính luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng tri hữu chủ”.

Ông hối thúc ba quân hãy đánh sao cho quân thù không còn mảnh giáp, đánh sao cho chúng không còn đường về, đánh sao cho chúng nhận ra rằng nước Nam là có chủ. Và đội quân “cốt tinh, không cốt đông” của ông tiến vào Thăng Long đúng với khí thế ấy.
Hoàng Lê nhất thống chí miêu tả sự thất bại của quân Thanh: “Quân Thanh chống không nổi, bỏ chạy tán loạn, giày xéo lên nhau mà chết …, thây ngổn ngang đầy đồng, máy chảy thành suối. Quân Thanh đại bại”.

Đài tưởng niệm chiến thắng Rạch Gầm-Xoài Mút tại Mỹ Tho, Tiền Giang.

Những mũi tấn công sắc sảo của quân Tây Sơn luôn giáng cho quân địch những đòn chí mạng. Bởi thế, chỉ một trận Rạch Gầm – Xoài Mút mà quân Xiêm sau này “sợ quân Tây Sơn như sợ cọp”. Còn nhà Thanh cũng tắt luôn âm mưu xâm lược nước Nam từ trận đại bại đó.

BTK-Theo Quê Hương

Nguyễn Quang Loan 

 Nguồn: (1)http://thcs-dapcau-bacninh.violet.vn/entry/show/entry_id/7182816

(2) http://www.baobinhdinh.com.vn/DNCN-Festival/2008/2/55464/

www.vietnamvanhien.net